Định hình CÂU CHUYỆN

Định hình CÂU CHUYỆN

Bắc Kinh đẩy mạnh ý đồ của đảng bằng cách tác động đến các cơ quan toàn cầu

Nhân viên CỦA DIỄN ĐÀN

Trước sự quan sát của cả thế giới, một tổ chức y tế toàn cầu đã chịu cúi mình trước áp lực chính trị từ Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), khi các quan chức Trung Quốc cố gắng che đậy nguồn gốc của một đại dịch toàn cầu trong khi vẫn kiềm tỏa các đối thủ chính trị của họ. Các quan chức của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã không tiếc những lời tán dương công khai dành cho Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (Trung Quốc) về tính minh bạch của nước này trong cuộc chiến chống vi-rút corona trong khi bí mật phàn nàn về việc Bắc Kinh từ chối bàn giao dữ liệu sau khi bệnh này được phát hiện lần đầu tiên ở Vũ Hán, Trung Quốc. Các quan chức của WHO thậm chí còn quở trách các quốc gia đã áp đặt lệnh cấm đi lại đối với công dân Trung Quốc.

Đó là một lối hành xử đang diễn ra trên một loạt các lĩnh vực nhạy cảm trong công tác quản trị và ngành công nghiệp toàn cầu. Các quan chức Trung Quốc hoặc bộ sậu của họ đảm nhận các vị trí lãnh đạo trong các tổ chức quốc tế — từ hàng không dân dụng và viễn thông đến các cơ quan nhân quyền — và chỉnh hướng các cơ quan hỗ trợ này để ủng hộ ý đồ thường là thối nát của ĐCSTQ. 

“Bắc Kinh chưa bao giờ ngại sử dụng mọi công cụ trong bộ công cụ của mình để thực hiện ý đồ, và các tổ chức toàn cầu đóng một vai trò quan trọng trong mục tiêu đó”, ông Daniel Wagner, giám đốc điều hành tại Giải pháp cho Rủi ro Quốc gia (Country Risk Solutions), nói với DIỄN ĐÀN. Ông Wagner, một tác giả có nhiều ấn phẩm về các vấn đề công cộng được xuất bản, người đã làm về quản lý rủi ro ở khu Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, tóm tắt các mục tiêu của Trung Quốc: “Bắc Kinh đang trong quá trình tạo ra một trật tự thế giới khác dựa trên cách nhìn về thế giới của riêng mình, theo đó quyền lợi của Trung Quốc là tối quan trọng. Mối nguy hiểm là các tổ chức này bị chiếm đoạt mà thậm chí không nhận ra điều mà Bắc Kinh đang làm, vin vào những lỗ hổng và sự thiếu nhất quán trong quy định hoạt động của họ.”

Người dân ở Vũ Hán, Trung Quốc, đeo khẩu trang khi họ xếp hàng để xét nghiệm vi-rút corona. Các nhà phê bình cho biết các quan chức của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ban đầu đã giấu giếm các chi tiết về mức độ nghiêm trọng của đợt bùng phát dịch bệnh ở Vũ Hán. REUTERS

Video lan rộng, gióng lên cảnh báo

Mặc dù Đài Loan được xem là đã đạt được thành công lớn trong việc ngăn chặn sự lây lan của COVID-19, nhưng nước này vẫn không được làm thành viên của WHO do mối quan hệ của cơ quan này với Trung Quốc. Mức độ ảnh hưởng của Trung Quốc lên WHO đã trở thành chủ đề rất được quan tâm vào tháng 3 năm 2020 khi một viên chức lãnh đạo của WHO không những né tránh những câu hỏi của một phóng viên về Đài Loan mà còn cúp máy khi cô này nhất quyết hỏi bằng được. Video về vụ việc đã làm dấy lên những lời chỉ trích cơ quan này trên khắp thế giới.

Đến giữa tháng 7 năm 2020, dân số gần 24 triệu người của Đài Loan đã ghi nhận 455 ca nhiễm COVID-19 và bảy ca tử vong. Các quan chức Đài Loan lập luận rằng họ không nên bị gạt ra ngoài cuộc thảo luận về đại dịch khi họ có thể chia sẻ những thông tin rất giá trị. Các quan chức y tế Đài Loan đã gửi email cho tổ chức WHO vào ngày 31 tháng 12 năm 2019, yêu cầu được biết thêm thông tin về “các trường hợp viêm phổi không điển hình”. Không nhận được phản hồi, Đài Loan đã tiến hành sàng lọc y tế vào ngày hôm đó cho tất cả các chuyến bay từ Vũ Hán và chủ động thực hiện các biện pháp để bảo vệ công dân của mình. Vào ngày 26 tháng 1 năm 2020, Đài Loan trở thành lãnh thổ đầu tiên cấm các chuyến bay đến từ Vũ Hán. Bên cạnh việc cách ly lữ khách ngay từ những ngày dịch bệnh mới bắt đầu lây lan, các biện pháp phòng chống COVID-19 của Đài Loan còn bao gồm giám sát chặt chẽ mọi người đang trong quá trình cách ly. 

“Chúng tôi hy vọng thông qua phép thử là dịch bệnh lần này, tổ chức WHO có thể nhận thức rõ ràng rằng dịch bệnh không có biên giới quốc gia. Không nên loại trừ khu vực nào vì bất kỳ nơi nào bị gạt ra đều có thể trở thành một lỗ hổng…. Không nên bỏ qua thế mạnh của bất kỳ khu vực nào để khu vực đó có thể đóng góp cho thế giới “, Bộ trưởng Y tế Đài Loan Chen Shih-chung phát biểu tại một cuộc họp báo, theo BBC đưa tin.

Tạp chí trực tuyến The Diplomat cho biết: Không giống như nhiều quốc gia láng giềng, Đài Loan đã đạt được thành tích năm tháng liên tục từ giữa tháng 4 năm 2020 đến giữa tháng 9 năm 2020 không có ca nhiễm vi-rút corona nào lây lan trong nước. Tất cả những ca dương tính sau ngày 12 tháng 4 đều có xuất xứ nước ngoài, từ một người đi nước ngoài có kết quả xét nghiệm dương tính trong thời gian cách ly bắt buộc 14 ngày hoặc từ một nhóm người trên tàu Hải quân Đài Loan trở về từ một sứ mệnh thiện chí đến Palau, theo The Diplomat đưa tin.

Tuy nhiên, những nghi vấn xoay quanh phản ứng của WHO trước đại dịch này đi vào những khía cạnh sâu hơn nhiều chứ không chỉ dừng lại ở việc bài trừ Đài Loan. Một cuộc điều tra của Associated Press (AP) tiết lộ rằng mặc dù các viên chức của WHO ca ngợi Trung Quốc trong suốt tháng 1 năm 2020 vì phản ứng nhanh chóng trong công tác y tế công cộng và việc nước này chia sẻ bản đồ gen của loại vi-rút này “ngay lập tức”, nhưng bên trong cơ quan này các viên chức đã bí mật phàn nàn rằng họ không nhận được dữ liệu y tế kịp thời. Các quan chức Trung Quốc đã từ chối cung cấp bản đồ gen của loại vi-rút gây chết người này trong hơn một tuần sau khi nhiều phòng thí nghiệm của chính phủ đã giải mã hết bộ gen và không chia sẻ những chi tiết cần thiết cho việc thiết kế các xét nghiệm và vắc-xin. Những thông tin lưu hồ sơ mà AP thu thập cho thấy các viên chức của WHO đã rất khó chịu vì Trung Quốc cố tình gây cản trở vào thời điểm mà đáng lẽ đã có thể làm chậm lại sự bùng phát của dịch bệnh. 

Ông Tedros Adhanom Ghebreyesus, tổng giám đốc của Tổ chức Y tế Thế giới, đeo khẩu trang sau khi rời khỏi một buổi lễ ở Geneva vào tháng 6 năm 2020. Ông Tedros đã bị công kích kịch liệt vì phản ứng của cơ quan mình đối với đại dịch COVID-19. AFP/GETTY IMAGES

“Chúng tôi hiện đang ở giai đoạn mà vâng, họ đưa nó cho chúng tôi 15 phút trước khi nó xuất hiện trên CCTV,” người giữ chức vụ cao nhất trong WHO ở Trung Quốc, Bác sĩ Gauden Galea, nói trong một cuộc họp, đề cập đến Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc thuộc sở hữu nhà nước.

Đến tận ngày 30 tháng 1 năm 2020 thì Tổ chức WHO mới tuyên bố COVID-19 là tình trạng khẩn cấp toàn cầu, trong một cuộc họp mà Tổng Giám đốc của WHO Tedros Adhanom Ông Ghebreyesus người Ethiopia đã nhiệt liệt cảm ơn Trung Quốc vì sự hợp tác của họ. Theo một bài phóng sự của AP, ông này nói: “Lẽ ra chúng ta phải thực sự bày tỏ sự tôn trọng và lòng biết ơn đối với Trung Quốc vì những gì Trung Quốc đang làm.” “Quốc gia này đã làm những điều thật phi thường để hạn chế sự lây lan của vi-rút sang các quốc gia khác.”

Ông Tedros đã giành chiến thắng trong cuộc bỏ phiếu để trở thành lãnh đạo của WHO vào năm 2017, chiến thắng một ứng cử viên đến từ Vương quốc Anh nhờ vào công cuộc vận động hành lang quyết liệt của Bắc Kinh và dựa vào lá phiếu của khoảng
50 quốc gia châu Phi. Ông Tedros đã làm việc chặt chẽ với Trung Quốc khi ông còn là bộ trưởng y tế của Ethiopia trong thời gian đất nước này vay hàng tỷ từ Trung Quốc. Nhiều nhà phân tích cho rằng ông này đã hành động như một chân rết của Trung Quốc sau khi trở thành người đứng đầu của WHO. Chỉ vài tháng sau khi nhậm chức, ông ta đã chỉ định Robert Mugabe, lãnh đạo độc tài trước đây của Zimbabwe, một kẻ xâm phạm nhân quyền khét tiếng, làm đại sứ thiện chí. Ông ta chỉ rút lại quyết định này sau phản ứng giận dữ nổ ra trong dư luận quốc tế. 

“Các nhà ngoại giao cho biết việc bổ nhiệm [Mugabe] là hành động lại quả chính trị từ ông Tedros Adhanom Ghebreyesus — tổng giám đốc châu Phi đầu tiên của WHO — dành cho Trung Quốc, một đồng minh lâu năm của Mugabe, và khoảng 50 quốc gia châu Phi đã giúp ông Tedros giành được chiến thắng trong cuộc bầu cử vào đầu năm nay,” nhà báo Rebecca Myers phụ trách chuyên mục viết trên tờ The Sunday Times của Anh vào tháng 10 năm 2017.

Dường như sự cúi mình của WHO trước Bắc Kinh trong quá trình lây lan của COVID-19 không phải là không dẫn đến hậu quả. Hoa Kỳ đã đình chỉ các khoản thanh toán cho tổ chức y tế này trong 60 ngày vào tháng 4 năm 2020 trong khi chờ điều tra về những gì mà các viên chức gọi là che đậy thông tin và sự yếu kém trong quản lý khủng hoảng. Hoa Kỳ chính thức rút khỏi cơ quan y tế này vào đầu tháng 7 năm 2020. Vào tháng 5 năm 2020, Hội đồng Y tế Thế giới đã phê chuẩn một cuộc đánh giá độc lập về công tác ứng phó với vi-rút do WHO điều phối, bao gồm nguồn gốc của vi-rút và cách vi-rút được truyền cho con người.

Nỗ lực toàn cầu

Ông Wagner cho biết, khả năng của Trung Quốc trong việc vươn lên vị trí lãnh đạo trong các cơ quan toàn cầu là chìa khóa để đẩy mạnh hơn nữa các câu chuyện mà ĐCSTQ muốn. Trong nhiều trường hợp, đảng này sử dụng một ảnh hưởng quá lớn so với các khoản đầu tư tài chính của mình. “Mặc dù Bắc Kinh không có cùng mức cổ phần trong hầu hết các tổ chức đa phương như Hoa Kỳ, Nhật Bản và một số quốc gia châu Âu, họ đã sử dụng tư cách thành viên của mình trong các tổ chức này để bù đắp phần chênh lệch thông qua việc tăng cường ảnh hưởng”, ông Wagner nói. “Ví dụ, nước này có vị trí lãnh đạo trong bốn đơn vị của Liên Hợp Quốc [nhiều hơn bất kỳ quốc gia thành viên nào khác] và có tầm ảnh hưởng rất lớn trong quá trình ra quyết định tại các ngân hàng phát triển đa phương — vượt xa những gì mà cổ phần của nước này sẽ quyết định”

Trung Quốc nắm giữ các vị trí lãnh đạo trong hàng chục cơ quan quản lý quốc tế và giữ các chức vụ cao nhất trong Liên minh Viễn thông Quốc tế của Liên Hợp Quốc, Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế, Tổ chức Phát triển Công nghiệp và Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp.

Cuộc tranh luận xoay quanh tổ chức WHO, theo lời giải thích của ông Wagner, là một ví dụ cho thấy ảnh hưởng của Bắc Kinh lớn hơn nhiều so với khoản đầu tư của nước này. Dữ liệu công cộng cho thấy vào cuối năm 2019, Trung Quốc đã đóng góp 86 triệu đô la Mỹ cho WHO trong khi Hoa Kỳ đóng góp gấp 10 lần con số đó: 893 triệu đô-la Mỹ. Dẫu vậy, tầm ảnh hưởng của Bắc Kinh đối với cơ quan này vô cùng sâu rộng. “Các nước trên thế giới nhận ra tầm quan trọng ngày càng tăng của Bắc Kinh về kinh tế, chính trị và ngoại giao, và điều đó cho phép Bắc Kinh vươn xa hơn nhiều so với khả năng của mình”, ông Wagner nói.

Bắc Kinh đã sử dụng sức mạnh trong hoạt động vận động hành lang của mình bên trong Liên Hợp Quốc để khắc họa những vụ việc có khả năng vi phạm nhân quyền tại các trại cải tạo như là hoạt động chống khủng bố. Trại này nằm ở khu vực Tân Cương ở tây bắc của Trung Quốc. AFP/GETTY IMAGES

Câu chuyện thay thế

Khi nói đến các khả năng xảy ra vi phạm nhân quyền, Trung Quốc đã có thể tạo ra một cốt truyện mới về cách đối xử với người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi mà họ giam giữ trong cái gọi là trại cải tạo. Ảnh hưởng của nước này đã bộc lộ rõ ràng vào tháng 7 năm 2019 khi Bắc Kinh sử dụng sức mạnh chính trị và kinh tế của mình để tác động đến sự công tâm của một cơ quan LHQ. Ba mươi bảy đại sứ, chủ yếu từ châu Phi và Trung Đông, đã viết một bức thư cho Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (UNHRC), trong đó đưa ra những đánh giá tích cực về việc Trung Quốc đối xử với người Duy Ngô Nhĩ, bất chấp thực tế là nhiều quốc gia đã chỉ trích Bắc Kinh về việc giam cầm hàng loạt — lên tới 1 triệu người Duy Ngô Nhĩ đã bị giam giữ  — và về những cố gắng để phá hủy nền văn hóa bản địa và niềm tin tôn giáo của những người bị giam.

Bức thư này, đã được gửi đến chủ tịch hội đồng có trụ sở tại Geneva và Văn phòng Cao ủy Liên Hợp Quốc về Nhân quyền, nói rằng các nỗ lực chống khủng bố và phi cực đoan hóa (deradicalization) của Trung Quốc đã đạt được thành công. Hai mươi hai quốc gia, chủ yếu là phương Tây, đã ký một lá thư trước đó vài ngày kêu gọi cơ quan quốc tế này điều tra về các vi phạm nhân quyền của Bắc Kinh ở khu vực Tân Cương. Ông Dilxat Raxit, phát ngôn viên của Quốc hội Duy Ngô Nhĩ Thế giới (World Uighur Congress) trong tình trạng lưu vong cho biết: “Nếu [mọi người] tiếp tục chấp nhận và thông đồng với việc Trung Quốc cài người vào UNHRC, thì mọi người sẽ phải nghi ngờ về việc hội đồng này có còn thực sự vô tư hay không”.

Ảnh hưởng lên ngành nghề

Các nhà quan sát về Trung Quốc ghi nhận rằng việc ĐCSTQ định hình câu chuyện vượt xa các vấn đề về y tế và nhân quyền. “Trung Quốc đã sử dụng ảnh hưởng của mình trong Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế, bao gồm sự hiện diện của công dân Trung Quốc ở những vị trí lãnh đạo chính yếu, để gạt Đài Loan ra ngoài bằng cách không cho Đài Loan tham dự các cuộc họp,” ông Hal Brands, một giáo sư nổi tiếng có tước hiệu Henry A. Kissinger chuyên về các vấn đề toàn cầu tại Trường Nghiên cứu Quốc tế Cao cấp Johns Hopkins đã viết. Ông Brands, trong một bài ý kiến bạn đọc đăng trên báo Bloomberg, cũng chỉ ra rằng sau khi một cựu quan chức Trung Quốc được bầu làm tổng thư ký của Liên minh Viễn thông Quốc tế LHQ vào năm 2014, tổ chức này trở nên thân thiện hơn rất nhiều với dự án Con đường Tơ lụa Kỹ thuật số của Bắc Kinh. Đây là một dự án nhằm chiếm được ưu thế trong các mạng viễn thông tiên tiến của thế giới và khiến việc kiểm soát chuyên quyền độc đoán trên mạng internet được thuận lợi hơn.

Ba nhà cung cấp mạng không dây thuộc sở hữu của nhà nước Trung Quốc là China Mobile, China Unicorn và China Telecom, đã công bố các gói đăng ký 5G vào tháng 10 năm 2019. Các nhà cung cấp mạng không dây này quảng cáo rằng họ sẽ tính phí khách hàng theo tốc độ thay vì lượng dữ liệu sử dụng, hứa hẹn sẽ đem đến một cuộc cách mạng công nghệ trong đó các thuê bao internet sẽ chỉ trả 45 đô la Mỹ mỗi tháng.

Các sĩ quan cảnh sát ở Lạc Dương, Trung Quốc, đeo kính thông minh được vận hành bởi trí thông minh nhân tạo. Một số chuyên gia lo ngại rằng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa có thể xuất khẩu công nghệ giám sát thông qua việc tham gia vào các cơ quan quản lý quốc tế. REUTERS

Nhiều học giả nghiên cứu những nỗ lực của Trung Quốc nhằm mục đích trở thành một người khổng lồ trong lĩnh vực viễn thông nhìn thấy một điềm báo tai họa lớn hơn đang ập đến, chứ không đơn giản là internet giá rẻ, tốc độ nhanh. Tiến sĩ John Hemmings, phó giáo sư thuộc Trung tâm Nghiên cứu An ninh Châu Á-Thái Bình Dương Daniel K. Inouye, đã viết rằng những mục tiêu về viễn thông và không gian mạng của Trung Quốc đều “công khai về bản chất địa chính trị”. Trong bài viết đăng vào tháng 3 năm 2020 trên tạp chí The National Interest , ông Hemmings nói rằng việc Bắc Kinh mở rộng các dự án cơ sở hạ tầng kỹ thuật số trên khắp châu Âu và khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương sẽ dẫn đến “những tác động trong đời thực lên những người sống trong các hệ thống đó, tác động đến các hệ thống quản trị và quyền lực của nhà nước đối với dữ liệu.”

Chỉ một mình cơ sở hạ tầng không phải là điều duy nhất gây lo ngại, ông Hemmings nói, mà cả những nội dung đào tạo mà Trung Quốc xuất khẩu cùng với những cơ sở hạ tầng đó. Bắc Kinh đang bán cho các thành phố trên toàn thế giới cái mà nước này gọi là công nghệ Thành phố Thông minh. Được xây dựng trên mạng 5G, công nghệ này tích hợp thông tin riêng lẻ từ các nguồn khác nhau để “tạo ra một nền tảng trao đổi dữ liệu tập trung đóng vai trò tối quan trọng trong các hoạt động hàng ngày” gồm mọi thứ từ các nhà sản xuất công nghiệp và các công ty năng lượng đến hệ thống an ninh của chính phủ, ông Hemmings đã viết. Ông đã nói: “Tiền đề của công nghệ này là một thành phố tích hợp ở mức độ lớn hơn và hoạt động hiệu quả hơn thì sẽ nâng cao hoạt động kinh tế và thúc đẩy tăng trưởng bền vững trong tương lai, một công nghệ đầy hứa hẹn cho nhiều thành phố ở Nam Á, nơi tốc độ tăng trưởng dân số đang tạo ra các thành phố mới và phát triển nhanh chóng.”

Bắc Kinh cũng xuất khẩu các giá trị của mình. Theo một báo cáo của Freedom House vào năm 2018, quốc gia này đang huấn luyện những người sử dụng công nghệ này trong tương lai về cách xử lý dữ liệu lớn về “quản lý dư luận”. Ví dụ, công ty viễn thông Trung Quốc ZTE đã giúp Venezuela tiến hành giám sát công dân của mình và kiểm soát người dân thông qua hệ thống thẻ căn cước thông minh. Các thẻ được liên kết với các vệ tinh Trung Quốc và lưu trữ dữ liệu về vị trí, thông tin tài chính, giao dịch ngân hàng và kể cả hồ sơ bầu cử. “Chính phủ sử dụng các thẻ để kiểm soát khả năng tiếp cận với các quyền lợi dành cho công chúng,” ông Hemmings đã viết.

Lời cảnh báo

Trong nhiều thập kỷ, các nhà lãnh đạo ở Hoa Kỳ và các cường quốc phương Tây khác đã cố gắng thuyết phục một Bắc Kinh trầm lặng tham gia vào các tổ chức quốc tế với ý tưởng rằng bằng cách lôi kéo sự hòa nhập của Trung Quốc vào những cách thức quản trị có trách nhiệm, các quan chức Trung Quốc sẽ nhận ra rằng họ có thể phát triển mạnh trong một hệ thống như vậy, ông Brands viết. Phương pháp này đã có hiệu quả trong những giai đoạn đầu. Một quốc gia trước kia từng tránh xa các cơ quan quốc tế đã trở thành một trong những bên đóng góp nhiều nhất cho các nhiệm vụ gìn giữ hòa bình của LHQ. Tuy nhiên, khi Bắc Kinh thấy mình bị tấn công tại Liên Hợp Quốc sau vụ thảm sát ở Quảng trường Thiên An Môn vào năm 1989, họ đã bắt đầu nhìn nhận vai trò của mình trong các cơ quan như thế là để bảo vệ sự thống trị của ĐCSTQ ở trong nước và lan tỏa tầm ảnh hưởng của đảng này ở nước ngoài, ông Brands đã viết.

Ông Brands nói với DIỄN ĐÀN rằng Bắc Kinh đã sử dụng những vai trò của mình trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc và các cơ quan chủ chốt khác để làm hai việc: “Thứ nhất là để bảo vệ Bắc Kinh khỏi phải chịu những cuộc điều tra về các hành vi xâm phạm của chính mình tại quê nhà; và thứ hai là để khuyến khích việc thúc đẩy các khái niệm sai lệch về nhân quyền mà nhấn mạnh đến ‘sự hài hòa với tập thể’ và chủ quyền của các quốc gia độc tài. Ông này đã nói: “Đó vừa là một bước phòng thủ, nhằm ngăn chặn sự can thiệp vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc, vừa là một bước tấn công, nhằm làm cho thế giới dễ chấp nhận hơn việc truyền bá các ý tưởng đi ngược lại với chủ nghĩa tự do.”

Việc cho phép Bắc Kinh đạt được những mục tiêu này có thể dẫn đến nhiều hậu quả nặng nề. Ông đã nói: “Hoa Kỳ và các đồng minh dân chủ của mình từ lâu đã nỗ lực để định hình một môi trường toàn cầu nơi nền dân chủ là hình thức chính phủ phổ biến nhất và mạnh mẽ nhất, đồng thời nhân quyền được tuân theo ở khắp nơi.” “Nếu Bắc Kinh thành công trong việc thúc đẩy việc truyền bá những chuẩn mực đi ngược lại với giá trị tự do của chính mình, Trung Quốc sẽ tạo ra một thế giới trong đó quan niệm của Hoa Kỳ về nhân quyền bị suy yếu, nền dân chủ thưa thớt hơn, và chủ nghĩa độc tài thì tăng lên.”  


Tầm ảnh hưởng Quốc tế

Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã đảm nhận vai trò lãnh đạo trong hàng chục cơ quan quản lý toàn cầu. Dưới đây là một số vị trí có tầm ảnh hưởng lớn nhất do các nhà lãnh đạo Trung Quốc nắm giữ.

Houlin Zhao tổng thư ký, Liên minh Viễn thông Quốc tế (International Telecommunication Union, ITU)

Ông Houlin Zhao được bầu làm người đứng đầu ITU vào tháng 10 năm 2014 với nhiệm kỳ kéo dài bốn năm bắt đầu vào tháng 1 năm 2015. Ông này tái đắc cử vào tháng 11 năm 2018 và bắt đầu nhiệm kỳ bốn năm lần thứ hai của mình vào tháng 1 năm 2019. Ông là công dân Trung Quốc đầu tiên giữ vị trí cao nhất trong ITU, một cơ quan chuyên môn của Liên Hợp Quốc. Trước khi gia nhập cơ quan này, ông làm kỹ sư tại Viện Thiết kế của cơ quan trước đây là Bộ Bưu chính Viễn thông Trung Quốc.


Fang Liu Tổng thư ký, Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế (International Civil Aviation Organization, ICAO)

Bà Fang Liu bắt đầu nhiệm kỳ đầu tiên trong vai trò là tổng thư ký của ICAO, một cơ quan của Liên Hợp Quốc, vào tháng 8 năm 2015 và được bổ nhiệm lại với nhiệm kỳ ba năm lần thứ hai kéo dài đến tháng 7 năm 2021. Trước khi được bổ nhiệm vào chức vụ này, bà là giám đốc Văn phòng Hành chính và Dịch vụ của ICAO trong tám năm. Trước đó, bà đã làm việc 20 năm trong các vị trí chính phủ trong ngành hàng không dân dụng của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.


Yong Li tổng giám đốc, Tổ chức Phát triển Công nghiệp Liên Hợp Quốc (United Nations Industrial Development Organization, UNIDO)

Ông Yong Li là tổng giám đốc của UNIDO từ tháng 6 năm 2013. Trước đó, ông là thứ trưởng Bộ Tài chính của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và là thành viên của Ủy ban Chính sách Tiền tệ của Ngân hàng Nhân dân Trung Hoa từ 2003-13. Trong thời gian giữ chức vụ đó, ông đã tham gia vào việc điều phối các chính sách tài khóa, tiền tệ và công nghiệp để hỗ trợ sự tăng trưởng kinh tế.


Qu Dongyu tổng giám đốc, Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp (Food and Agriculture Organization, FAO)

Ông Qu Dongyu trở thành tổng giám đốc của FAO, một cơ quan của Liên Hợp Quốc, vào tháng 8 năm 2019. Trước đó, ông từng giữ chức thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Nông thôn ở Trung Quốc. Trước đây ông từng giữ chức phó thống đốc của Khu tự trị Hồi Ninh Hạ (Ningxia Hui) từ năm 2008 đến năm 2011.


Meng Hongwei cựu chủ tịch, Interpol

Ông Meng Hongwei trở thành công dân Trung Quốc đầu tiên đứng đầu tổ chức cảnh sát quốc tế Interpol có trụ sở tại Pháp vào năm 2016. Interpol đã mất dấu ông này vào tháng 9 năm 2018 sau khi ông ta lên đường đi Trung Quốc. Nguyên nhân của vụ mất tích sớm đã trở nên rõ ràng: Chính quyền Trung Quốc đã giam giữ ông ta vì tội tham nhũng. Vào tháng 1 năm 2020, Meng nhận án tù 13 năm rưỡi vì nhận hối lộ hơn 2 triệu đô la Mỹ trong khoảng thời gian từ năm 2005 đến năm 2017. Trước khi được bầu làm chủ tịch Interpol, ông này là thứ trưởng bộ công an của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.


Liqun Jin chủ tịch và chủ tịch hội đồng quản trị, Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng Châu Á (Asian Infrastructure Investment Bank, AIIB)

Ông Liqun Jin là chủ tịch đầu tiên kiêm chủ tịch hội đồng quản trị của AIIB. Trước đó, ông này từng giữ chức tổng thư ký của Ban Thư ký Lâm thời Đa phương AIIB. Ông cũng đã từng là chủ tịch của China International Capital Corp. Ltd., ngân hàng đầu tư liên doanh đầu tiên của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Share